VUI SỐNG TIN MỪNG

ĐONG ÁNH SÁNG – Lm. Minh Anh, Huế

“Anh em đong bằng đấu nào thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy”

Thật là lạ, đang khi nói đến đèn đuốc, Chúa Giêsu lại nói đến chuyện đấu, chuyện nong. Đang khi nói chuyện đèn đặt trên giá, trên đế, Chúa Giêsu lại nói đến chuyện đong, chuyện đếm. Chi tiết này khá thú vị… Phải chăng Lời Chúa hôm nay nói đến việc đong ánh sáng, đong bằng đấu. Chúa Giêsu muốn nói, ai sẵn sàng đong ánh sáng đem tặng trao sẽ được Thiên Chúa đong trao lại sự sáng của Người.

Ngày nhận Bí Tích Thánh Tẩy, chúng ta được Thiên Chúa đong cho ánh sáng của Đấng Phục Sinh, để mỗi người đem đong ánh sáng đó cho thế giới, đong cho đời, đong cho người, đong cho con cái, bạn bè… cho những ai Chúa đang đặt để trên đường đời. Tắt một lời, trong mọi đấng bậc, chúng ta đều được kêu gọi để trở nên những người đong ánh sáng.

Và rồi đèn sáng phải để trên giá, trên đế. Đế càng cao, đèn càng phải sáng. Đèn càng sáng, dầu càng phải đầy, và quan trọng hơn hết, phải có một lõi tim đèn thật tốt. Cho nên, dẫu đế có cao đến đâu, dầu có đầy đến mấy mà đèn không tim, đèn mục tim hay đèn chai tim… vẫn không bao giờ có chuyện cháy sáng chứ đừng nói đến chuyện đong ánh sáng.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta coi lại dầu đèn, coi ngay trên đế đã được cắt đặt, đèn chúng ta có sáng không? Chúng ta có đong ánh sáng Chúa cho ai không?

Là một giáo viên, người ta chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải dạy tốt và không thiên vị, bằng không, tôi đem ánh sáng cho một vài người, nhưng lại đem bóng tối cho cả thế hệ.

Là một thầy thuốc, người ta chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải tận tụy và mỉm cười, bằng không, việc chữa lành phần xác sẽ vô tình tạo nên những vết thương cày xới tâm hồn.

Là một bề trên, người ta chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải phán quyết theo công lý, bằng không, một phán xét bị mua chuộc vì dua nịnh sẽ còn tệ hơn một vụ cướp trên xa lộ.

Là một gia trưởng, con cháu chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải làm gương sáng và không thương đứa này bỏ đứa kia, bằng không, thánh giá êm ái sẽ nặng oằn vai những đứa bị lãng quên.

Là cha là mẹ, con cái chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải đặt chúng trên cả công ăn việc làm và tiền bạc, bằng không, đừng ngạc nhiên khi chúng coi rẻ hiếu đễ hơn bạc tiền.

Là một mục tử, người ta chờ đợi gì ở tôi? Tôi phải yêu thương và nhân từ, bằng không, tôi trở thành một công chức, hay tệ hơn, một kẻ chăn thuê.

Chuyện kể rằng, tại một làng quê vùng Nam bán cầu, vào một mùa đông, mặt trời không thấy mọc lên liên tiếp nhiều ngày, tối tăm bao phủ cả vùng. Dân chúng đổ xô đến nhà một ông hàng xén để mua diêm quẹt và nến. Họ nài nỉ nhưng ông vẫn từ chối. Ngày qua ngày, dân chúng quen dần với bóng tối. Lúc đó, chủ hàng mới ý thức thái độ hẹp hòi của mình, ông mở kho tặng không đèn nến cho mọi người. Nhưng than ôi, mọi người đều trả lời: “Chúng tôi đã quen sống với bóng tối, không cần ánh sáng nữa!”

Câu chuyện thật gãy gọn nhưng khiến chúng ta rùng mình. Xã hội hôm nay xem ra quá quen với bóng tối, liệu chúng ta kịp đong ánh sáng cho thế giới chung quanh không.

“Lạy Chúa, xin cho con đừng mải chạy theo việc đong cho người khác mà quên mất điều quan trọng hơn, phải múc lấy ánh sáng trước đã”, Amen.

Lm. MINH ANH, Giáo Phận Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế